Sau 3 đến 4 hôm thì tâm lý đã quen dần mặc dù vẫn lo nhưng đã kìm nén được không thể hiện ra ngoài bố cháu đã phối hợp với mẹ cháu để cho con ăn. Sau mỗi bữa ăn thì bố cháu lại ra làm tư tưởng cho bà nội cháu, bà nội thì vẫn không tin, mất 2 tuần trời tư tưởng cho bà nội thì bà nội mới hơi nhận thấy nó cũng không “khủng khiếp” như mình tưởng cho dù đôi lúc bà vẫn kêu ca. Bố cháu in cả tài liệu cho bà đọc, dán cả bảng Wonderweek của cháu (tuần phát triển cảm xúc, kĩ năng của trẻ) ở cửa để bà tham khảo.Hai vợ chồng cứ kiên trì gần 10 tháng cho con ăn như thế và dọn dẹp bãi chiến trường của con sau mỗi bữa ăn, thỉnh thoảng lai làm tư tưởng cho ông bà đến bây giờ thì ai cũng mãn nguyện với kết quả đạt được: con ăn uống tự cầm thìa xúc, tự bưng nước uống thấy thật “điêu luyện”, ông bà cũng vui vẻ khi thấy cháu như thế . Bây giờ đến bữa ăn chỉ cần lấy đồ ăn vào bát cho con là con tự ăn rất gọn gàng, khi không có mẹ cháu ở nhà bố cháu cho con ăn cũng dễ dàng vì chỉ cần lấy đồ ăn cho con là con tự giác ăn, đưa con đi chơi sang thăm họ hàng hoặc bạn bè gặp hôm ở lại ăn cơm cháu cũng tự giác ăn như thế ai cũng khen hết lời thật là hãnh diện.Nhiều khi ra ăn bún chả mà mình phải ăn cho nhanh không nhóc con còn chiến nhanh hơn và cứ đòi ăn mãi, những người xung quanh thì có vẻ lấy làm lạ vì sao có ông bố cứ ăn hùng hục mà không quan tâm gì đến con thế! Khi các cháu ở nhà bà trông cũng không vất vả gì, kể cả 2 đứa vì không phải lo nấu nướng xay cháo, không phải hì hục đi đút cho từng đứa hay phải rong cả ngõ. Mình vẫn nói vui là bố mẹ lười nên phải dạy con ăn như thế này. Hai cháu nhà mình lớn hơn 3 tuổi, nhỏ được 1,5 tuổi rồi, đứa nào cũng “tự lo lấy thân” được. Bữa ăn vẫn có lúc phải nhắc nhở nhưng tâm lý bố mẹ và con hoàn toàn thoải mái thật là tuyệt vời!
Đánh giá:
Xem Thêm :
0 comments:
Post a Comment